Nếu như yêu một người cần một phần can đảm để trao buồn vui của mình cho kẻ khác, thì sau bao nhiêu tổn thương và nước mắt, sau bao nhiêu nhớ nhung và quên lãng, khi yêu lại người đó sẽ cần mấy phần dũng cảm nữa đây?

Nếu có thể, liệu mình sẽ yêu lại nhau?

Nếu như yêu một người cần một phần can đảm để trao buồn vui của mình cho kẻ khác, thì sau bao nhiêu tổn thương và nước mắt, sau bao nhiêu nhớ nhung và quên lãng, khi yêu lại người đó sẽ cần mấy phần dũng cảm nữa đây?


Trước, em vẫn luôn ngưỡng mộ những đôi yêu nhau, đi qua mấy lần lạc mất chia tay xuống lên tưởng đến mặt nhau còn chẳng nhìn được nữa, cuối cùng vẫn trở lại và rồi… cưới nhau. Một kết cục gần như là viên mãn hơn tất thảy. Dẫu cho lúc không ở cạnh nhau cũng đã từng ngã vào lòng người khác, dẫu cho đã có những lúc chẳng còn thương – nhớ gì về nhau… thì đi hết một vòng, họ lại về với con người mình đã vứt bỏ hoặc quay lại nơi cũ khi mình là người cam chịu ra đi.

Sau, khi chính bản thân mình cũng rơi vào tình yêu có vài lần chia tay rồi quay lại, cho dù khoảng thời gian xa nhau ở giữa chưa đủ dài để nhận nhau là “người cũ”, nhưng khoảng trống đã hình thành và những vết nứt bắt đầu vỡ.



Chuyện gì đến rồi cũng phải đến. Kết cục là em yêu trong bất an, tình cảm vơi dần và rất nhiều thứ cứ tự nhiên chai sạn.

Rồi em nhận thấy, chỉ những người yêu nhau đủ lâu và đủ sâu, đủ can đảm và đủ niềm tin mới có thể yêu – lại – nhau như thế…

Là vì họ không thể tìm được một ai khác để thêm lần nữa muốn yêu như ngày xưa…

Là vì những người đến rồi đi kia rốt cuộc cũng chỉ là tạm bợ…

Là vì trái tim họ thực sự đã đập cùng nhau và đập vì nhau…

Là vì họ thuộc về nhau, một cách tròn đầy và nguyên vẹn!

Còn em và anh? Liệu có cơ hội để bước tiếp những ngày đã cũ, để lại yêu như ngày xưa?

Liệu chúng ta có đủ bao dung để thứ tha cho những lỗi lầm đã gây ra cho nhau, có đủ mạnh mẽ để quên đi những vết thương – từng gây ra thù hận?

Có đủ an yên để sẵn sàng đối diện bình thản với kí ức đã qua?

Có đủ tình yêu để ở cạnh nhau, thêm một lần này nữa?

Yêu lại nhau cũng như em và anh đang chơi một ván bài đánh cược, khi đau đớn có thể sẽ nhân đôi còn niềm vui rất nhiều khi phải chia nửa. Khi ngày xưa cũng đã từng một lần xa – cách, có ai chắc rằng lần này sẽ được vĩnh viễn cạnh nhau…

Thật sự thích thú khi em sánh bước bên anh. Anh to ơi là to nắm tay một cô nhóc hạt tiêu. Ai nhìn cũng phì cười vì sao đáng yêu thế. Ôm anh thì thích ơi là thích, không dư tay dù chỉ một tẹo.

Thật ra cô gái nào mà chẳng thích nhìn những anh chàng đẹp trai cùng body thật chuẩn. Nhưng để trao tình cảm cho một người, bản chất không cần xem xét đến ngoại hình hay dáng vóc.


Và nếu như…em yêu anh, chàng béo!


Em luôn cảm thấy thoải mái và dễ chịu mỗi khi chúng ta bên nhau. Em không cần quá cầu kỳ, không cần kiểu cách. Em không phải suốt ngày đứng trước gương, săm soi xem chỗ nào thừa mỡ, lo lắng hoảng hốt mỗi lần lên cân. Không phải vất vả nhịn ăn hay uống đủ loại thuốc làm ốm.


Thân hình to bự cũng đồng nghĩa với việc anh có tâm hồn ẩm thực rất phong phú. Bao nhiêu món mới lạ cùng những quán ăn siêu ngon khắp thành phố anh đều biết tuốt. Em chưa bao giờ lo lắng khi giao “dạ dày” mình cho anh. Em có thể ăn uống thả ga mà không sợ sẽ béo lên hay bụng to thêm một chút. Anh không bao giờ chê em chẳng được thon thả, cũng chẳng mấy phiền lòng khi em cũng bắt đầu béo ú như anh.


Nếu em yêu anh, chàng béo!


Bên anh luôn là cảm giác an toàn mà cô gái nào cũng muốn có được. Anh thường cố tình đi sau em mỗi lúc bước lên bậc thang. Anh bảo rằng lỡ em có ngã cũng có “khối mỡ” như anh làm đệm cứu hộ. Anh lúc nào cũng ấm nhé, những đêm trên đường về gió lạnh thổi khô khốc cả da, vậy mà ôm anh một lát em đã chẳng còn run rẩy. Anh to lớn là thế nên lúc nào em cũng thấy rất an tâm. Anh che chắn hết nắng gió. Anh choàng sang ôm em những lúc hiểm nguy. Vòng tay anh ôm trọn vẹn em vào lòng, bình yên nhiều lắm!


Nếu em yêu anh, chàng béo!


Thật sự thích thú khi em sánh bước bên anh. Anh to ơi là to nắm tay một cô nhóc hạt tiêu. Ai nhìn cũng phì cười vì sao đáng yêu thế. Ôm anh thì thích ơi là thích, không dư tay dù chỉ một tẹo. Những lúc em hờn dỗi vu vơ, anh hay kéo tay em xoa xoa bụng mình rồi chớp mắt làm duyên, em giận lắm mà chẳng nhịn được cười.


Chúng ta sẽ cùng nhau tập thể dục mỗi sáng, rồi lại ăn mừng khi giảm béo thành công. Em sẽ bỏ mặc những lời ác ý về vẻ ngoài của anh. Em hãnh diện vì anh, vì sự đáng yêu, thật tâm và chu đáo.


Bạn bè xung quanh em vẫn luôn nói về những anh chàng hotboy cơ bụng sáu múi, những ngôi sao với ngoại hình chói lóa.


Thế nhưng em ở đây, lại phải lòng anh mất rồi, anh chàng “béo” của em ạ!


Đôi khi cái đích đến của tình yêu không phải là hai người có ở lại cùng nhau hay không, mà là những người đã yêu nhau có thực sự tìm thấy được tình yêu của mình hay không.

Một ngày nhìn lại, yêu thương sẽ không còn ở đó và người cùng em đi đến cuối cùng sẽ không phải là tình yêu mà em đã chọn. Sau đoạn cao trào là những phút lặng yên đáng sợ nhất, trôi qua là hết, chia tay là quên đi.

Chúng ta đều không có quyền lựa chọn. Mỗi một cuộc tình luôn có lí do để tồn tại và kết thúc. Sự ràng buộc giữa người với người, dẫu có cùng nhau trải qua những gì vẫn có thể đổ vỡ tan tành. Chỉ cần một người buông tay, sợi dây liên kết sẽ đứt gãy.

Khi ấy, em cần phải biết hài lòng với những thứ dung dị và đơn giản nhất. Giống như khi ta yêu phải một người, sau cùng dẫu chỉ có thể là kết thúc thì tình yêu ấy cũng đã khiến ta cảm thấy được tồn tại một cách rõ ràng nhất.

Nếu tình yêu không ở lại. Đừng buồn, cô gái. Chia tay chỉ là chuyện trong khoảnh khắc. Mỗi người đều bận đi những ngã đường khác nhau. Sẽ có lúc em tự nhận ra cần phải một mình để lớn khôn và chờ đợi. Đôi khi có thể cảm kích vì điều đó, phải trải qua đau đớn, nó khiến cho chúng ta biết được cái gì nên quý trọng, cái gì nên vứt bỏ.




Khi tình cảm của một trong hai người mất đi, đằng sau tình yêu còn là gì em biết không? Là đau thương, thất vọng và tan biến. Chúng ta sẽ không thể níu kéo được những gì đã trải qua, yêu thương càng không. Em cần phải biết, những thứ tốt đẹp đều luôn tan biến rất nhanh. Thế nên, nếu tình yêu không ở lại, hãy cứ bình thản mà bước đi, bởi khi ấy tất cả đều không còn xứng đáng nữa, không còn thuộc về em nữa.

Ngoài kia, có biết bao nhiêu người vẫn sống và chờ đợi yêu thương. Kì thực có được tình yêu cũng tốt, mà không có được thì cũng vẫn tốt thôi. Ai rồi cũng bận rộn cho những thứ nhỏ nhặt khác trong cuộc sống. Rồi cũng tìm thấy cảm giác an toàn thật sự. Dẫu sao thì cũng nên tập quen với chính mình.

Cuộc sống thường gắn liền với định mệnh. Gặp gỡ được người kia là một sự kì diệu. Em còn rất trẻ. Sau này em sẽ còn gặp rất nhiều người. Khi ấy, em chắc chắn sẽ nhận ra, nếu em rung động, họ cũng sẽ rung động giống như em. Và rồi tình cảm sau bao năm sẽ được đáp trả một cách xứng đáng nhất. Rồi sẽ có người làm trái tim em lỗi nhịp, sẽ có người sinh ra là chỉ để dành cho riêng em, là của em.

Đừng lo sợ nếu tình yêu không ở lại, em vẫn còn đó những yêu thương khác thật thà hơn bên mình. Là gia đình và bạn bè. Thứ tình cảm tồn tại hết sức vững chắc kia sẽ cùng em đi đến cuối cùng. Thì hà cớ gì phải u hoài riêng mang?

Em biết không, nỗi sợ hãi có thể sẽ cứu sống mỗi chúng ta. Càng lo sợ lại càng hiểu rõ cần bao nhiêu yêu thương là đủ. Lúc đó, em sẽ cảm thấy thương bản thân mình nhiều hơn bao giờ hết. Thấy được rằng dù có đi đâu, làm gì, với ai cũng chỉ cần nghĩ đến chính mình thôi, không phải cảm thấy có lỗi với ai, thay đổi vì ai.

Có những tổn thương cần phải trả giá. Nhưng rồi tình yêu vẫn là thứ êm ả mà chúng ta đều luôn kiếm tìm, như kiếm tìm một nơi để cập bến. Hữu duyên chắc chắn sẽ gặp được người thương.

Vậy nên, nếu tình yêu không ở lại, hãy đi nhiều hơn, sống nhiều hơn em nhé. Để có thể xứng đáng với tuổi thanh xuân ngắn ngủi và duy nhất.

Vì cuộc đời còn biết mấy mùa thương, thì đã sao đâu nếu tình yêu không ở lại, phải không em?

Vốn dĩ, tình yêu không phải là thứ ý nghĩa nhất, nhưng tình yêu lại là thứ có thể an ủi chúng ta hữu hiệu nhất.

Nếu bạn nói tình yêu là chỉ có tổn thương, tình yêu là lãng phí thời gian, tình yêu là một thứ khó nắm bắt nhưng lại dễ tuột mất, và tình yêu từa tựa như đồ vật được biến ra từ chiếc đũa phép, chớp mắt một cái là có thể thay đổi. Bạn không muốn yêu, bạn sợ hãi và né tránh tình yêu, bạn không muốn chuốc lấy những vết thương khoác lên người.

Nhưng kỳ thực, ở đời này, ai cũng nên có một tình yêu. Dù đau khổ nhưng sẽ khắc cốt ghi tâm, dù lỡ dở nhưng trở thành câu chuyện cuộc đời thật ý nghĩa, dù có thể tan vỡ nhưng chí ít vẫn sẽ giữ lại quá khứ yêu thương, dù khi trái tim nguội lạnh thì vẫn còn đó cảm giác hạnh phúc.

Không có tình yêu, thật sự khổ lắm! Không phải là sự triền miên đi về lẻ bóng, mà là sự cô đơn bắt đầu men theo đó mà bám rễ trong lòng. Những phút tĩnh lặng nghe thấy tiếng trái tim mệt mỏi, đâu đây là tiếng tự an ủi nghĩ thôi cũng thấy xót xa. Người ta cô đơn vì người ta không tìm thấy chỗ bấu víu tâm trạng, cũng giống như một sáng mở mắt dậy chẳng tìm thấy động lực sống tiếp. Mọi thứ trách nhiệm đổ lên đầu bất giác khiến tinh thần mỏi mệt, chỉ mong nhận được một lời an ủi, động viên.

Đôi khi, một hình bóng xa lạ bước vào cuộc sống sẽ khiến chúng ta cảm thấy cảm xúc được nương tựa, chỉ cần được yêu thôi đã là hạnh phúc tròn đầy.

Những người trưởng thành, thường đến một lúc nào đó bỗng cảm thấy khao khát yêu thương. Cũng giống như người về già vẫn hay hoài niệm chuyện cũ, nhắc lại cuộc đời, thì chúng ta cần những rung động nhẹ nhàng để cuộc sống thêm ý nghĩa.

Tất nhiên, không yêu cũng chẳng sao, nhưng không yêu, thì sẽ rất cô đơn.

Bạn biết không, có những người trưởng thành vẫn rất nhiều lần khóc trong cô đơn.

Tình yêu cũng như một loại gia vị, không có nó, hoàn toàn có thể thay thế bằng những loại gia vị khác. Chúng ta vẫn sống cùng với mục tiêu và lý tưởng, vẫn sống bởi vì những trách nhiệm phải gánh, vẫn chạy thục mạng trong guồng quay chật hẹp chỉ có 24 tiếng, và đôi khi vẫn giằng co bởi vô vàn nhưng thứ khác xuất hiện trong cuộc đời.




Vốn dĩ, tình yêu không phải là thứ ý nghĩa nhất, nhưng tình yêu là một thứ có thể an ủi chúng ta hữu hiệu nhất, sau tất cả những gì còn lại, những gì mãi mãi rời khỏi, và những gì vĩnh viễn không thể có được.

Đó là lý do, ai cũng nên có một tình yêu. Dẫu cho câu chuyện tình sẽ chẳng giống như cổ tích, sẽ ra đi và để lại những dấu tích khó xóa sạch. Nhưng, nên có một tình yêu, để cảm nhận cuộc sống này bằng con mắt của người biết yêu và được yêu. Khi ấy chúng ta mới có thể phát hiện, hóa ra có những thứ khác biệt quá nhiều so với thuở chúng ta còn đơn độc.

Một chút quan tâm, một chút ngọt ngào, một chút hy sinh, một chút bao dung, một chút chiều chuộng, một chút dỗi hờn, một chút mâu thuẫn, một chút cãi vã. Nghe tưởng như vô giá trị, nhưng chính là thứ hạnh phúc giản đơn nhất trên đời.

Đừng tìm cách khước từ yêu thương, nếu như có thể. Bởi ai cũng cần có một tình yêu.

Để hạnh phúc, để trưởng thành, để tìm thấy con người thật của chính mình thông qua một hình bóng khác, để chia sẻ sự quan tâm đầy ý nghĩa, để dành lại một chút hoài niệm!

Có muôn vàn ngã rẽ, nhưng ngã rẽ nào cũng sẽ mang dáng dấp yêu thương.

Funny Quotes T-Shirt

Được tạo bởi Blogger.